Không nhắc tới vợ thì thôi, nhắc tới cô ấy là tôi lại thấy thất vọng vô cùng.
Nếu câu nói thành công lớn nhất của người đàn ông là lấy được người vợ biết đứng sau làm hậu phương, giúp chồng được nở mày nở mặt với anh em họ hàng là đúng, thì tôi thực sự đã là 1 người quá thất bại.
Có lẽ sai lầm lớn nhất của tôi là lấy người vợ không cùng hoàn cảnh với mình. Tôi là trai tỉnh lẻ, bố mẹ làm ruộng, bản thân học xong trụ lại thành phố làm việc cũng phải cày bừa chịu khó lắm mới có được 1 công việc ổn định. Rồi tôi quen Ngân, vợ tôi bây giờ.
Ngân có xuất thân khác hẳn tôi, cô ấy không chỉ là gái thành thị mà còn là tiểu thư của một gia đình giàu có. Ngày đưa cô ấy về giới thiệu, bố mẹ tôi đã bảo:
“Con nên cân nhắc cho kỹ, gia đình mình nghèo, giờ con về làm rể nhà giàu sẽ khó lắm đó”.
Tôi thực tình chưa bao giờ nghĩ với tới Ngân vì điều kiện kinh tế nhà cô ấy, chỉ đơn giản là yêu ai thì muốn lấy người đó. Ngân cũng nói không chê gì hoàn cảnh của tôi. Do vậy bỏ ngoài tai những khuyên can của bố mẹ, tôi vẫn quyết tâm cưới Ngân làm vợ.
Ngân không chỉ xuất thân danh giá mà bản thân cô ấy cũng xinh đẹp. Ngày cưới, bạn bè tới dự ai cũng khen tôi số tốt lấy được vợ đã đẹp còn giàu. Vậy nhưng khi chính thức về sống với nhau rồi tôi mới ngộ ra bản thân mình không hề “tốt số” như nhiều người vẫn nghĩ.
Vì vợ tôi quen lối sống tiểu thư thành thị nên bố mẹ tôi dù có con dâu nhưng chẳng bao giờ có cảm giác được dâu chăm sóc là gì. Thậm chí chê nhà bố mẹ chồng nghèo, cô ấy chẳng mấy khi đặt chân về quê chồng. Nhà có công có việc, tôi giục vợ về thì cô ấy bảo:
“Nhà anh dưới đó vừa bẩn vừa bừa, em về tới cái chỗ nằm còn không có thì về làm gì”.
Nếu có về, cô ấy cũng sẽ ăn cơm quán, ngủ nhà nghỉ chứ không ở nhà bố mẹ chồng vì chê hôi, chê bẩn. Cưới được 1 thời gian thì nhà ngoại mua cho vợ chồng tôi 1 căn chung cư cao cấp. Nhiều người nhìn vào nghĩ tôi sướng chứ thực tình ở nhà vợ cho tôi không thoải mái chút nào vì vợ tôi hay cậy công cậy của. Động tí là cô ấy lại bảo:
“Anh nên nhớ, nhờ Chinh Garden lấy tôi mà anh mới được sống trong căn hộ giá trị tiền tỷ thế này”.
Cách đây hơn tháng, em gái tôi sang nhà chơi. Trong lúc vợ tôi không có nhà, con bé nhìn thấy chị dâu có chiếc váy hàng hiệu đẹp quá nên mượn mặc đi chơi với bạn. Lúc về vợ tôi biết, cô ấy gọi mắng nó té tát:
“Bố mẹ không dạy cô là không được động vào đồ của người khác khi chưa xin phép à?”.
Tôi nói đỡ em gái nhưng vợ tôi gạt đi:
“Anh đừng có bênh. Nó hỗn, để em dạy lại”.
Không những thế, sau đó vợ tôi còn bắt con bé phải giặt tay quần áo cho cô ấy, làm toàn bộ việc nhà không công cho chị dâu trong vòng 1 tháng. Con bé thuê trọ gần, ngày nào cũng phải 2 lần đi sang nhà tôi làm việc theo ý chị dâu như một sự chuộc lỗi.
Nhìn em gái, tôi thương nhưng nói vợ không được nên cũng chẳng biết phải làm thế nào. Nhiều lúc nghĩ tới vợ, tôi thật sự chán quá.
0 Comments: