Đúng 7 giờ sáng, các phụ huynh có mặt ở phòng họp, ký tên điểm danh xong thì họ tìm đúng ghế của con mình ngồi xuống.
Có thể nhận ra rằng tất cả mọi người đều để ý ăn mặc chải chuốt đầu tóc, nhìn áo xống ai cũng lượt là, tuần. Lúc ổn định chỗ ngồi, có những vị phụ huynh lịch sự nhẹ nhõm đi đến chỗ ngồi của con mình trong yên ắng, có những vị phụ huynh nhao nhao chuyện trò bàn tán này nọ.
Vừa nhìn thấy cô giáo, một phụ huynh đã lớn tiếng nói: “Cô giáo, chả trách mà Bích Ngọc nhà tôi thành tích kém. tại sao cô xếp nó ngồi tít ở cuối lớp thế này”. Nói xong bà nhấc ghế ngồi xuống tạo tiếng động lớn vang cả gian phòng. Các bậc phụ huynh khác không nói gì chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Cô giáo cũng không để ý đến người phụ nữ đó mà nối kêu gọi các bậc phụ huynh khác đến ký tên điểm danh và tìm chỗ ngồi.
Sắp 7 giờ 30 phút, cô giáo thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, nhẫn nại chờ mọi người viết phiếu đánh giá và ổn định chỗ ngồi. Đến giờ, cô giáo mời các bậc phụ huynh lặng yên, ổn định chỗ ngồi và đóng cửa lại, bỗng cánh cửa nhẹ nhõm mở ra, một người đàn ông xuất hiện ở cửa, thở hổп hển. Đó là một người đàn ông trung niên, toàn thâп đều là dầu nhớt nhưng miệng luôn nở nụ cười, dùng giọng địa phương xin lỗi cô giáo.
Giọng nói của người đàn ông không quá lớn, nhưng lôi cuốn ánh nhìn của quờ mọi người trong phòng. Ông mặc một bộ áo xống bảo hộ cần lao màu xanh nhưng loang lổ lấm chấm màu, quần thậm chí còn không nhìn rõ màu do có quá nhiều bụi và bùn đất, chân đi ủng đi mưa, đầu đội mũ bảo hộ, trên người còn có nhiều móc đeo. Chỉ cần nhìn là biết vừa từ công trường xây dựng chạy qua.
Người đàn ông mặc một bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh nhưng loang lổ lốm đốm màu, quần thậm chí còn không nhìn rõ màu do có quá nhiều bụi và bùn đất.
“Xin hỏi anh là phụ huynh học trò nào?”
“Tôi là bố cháu Trần Trung Lương”.
“Ồ..” cô giáo phát ra một tiếng ồ ngạc nhiên.
“Xin hỏi, tôi ngồi ở đâu thưa cô giáo”.
“Chính là vị trí trống còn lại bên tay trái”, nói xong cô lại nói tiếp: “Làm phiền anh Hạt giống an tâm kí tên điểm danh và điền phiếu đánh giá”.
Anh cầm bút, sắc mặt có chút thẹn thò, cầm bảng điểm danh xoay 360 độ, cô giáo nghĩ rằng anh ta không tìm thấy tên con trai mình nên chỉ: “Anh kí tên ở đây này”. “Cô… Cô giáo, tôi không biết chữ”, nói xong anh đầu cúi xuống rất, rất thấp.
Cả phòng không một tiếng động. Lúc này cô giáo mới nói: “À, không sao, không sao đâu, tôi ký thay anh, mời anh về vị trí của em Trần Trung Lương ngồi”.
“Kính thưa các vị phụ huynh, bữa nay là cuộc họp phụ huynh chung cuộc của niên học này, cảm ơn mọi người đã có mặt và dự đầy đủ. Tôi biết các bậc phụ huynh khi cho con đi học đều mong con cái thành tài. phê duyệt cuộc họp này, mong các vị phụ huynh có thể san sớt cách dạy con để mọi người cùng biết và học tập”.
Cả phòng họp lại lao xao lên một lần nữa, cô giáo yêu cầu giữ thứ tự. “Bây giờ xin mời phụ huynh em Hoàng nhân tài bước lên”. Phụ huynh của bạn nhỏ Hoàng nhân kiệt nói xong còn có hai phụ huynh khác bước lên chia sẻ, nói về cách dạy con, cũng không có gì mới, quản con cái làm bài tập còn mời cả gia sư về nhà dạy thêm cho con.
Lúc cô giáo nói mời phụ huynh em Trần Trung Lương lên phát biểu cả phòng họp đang lặng im đột nhiên nhao nhao. Thật quá kinh ngạc, mọi người không nghĩ đến con trai anh công nhân này lại có thành tích học tập tốt đến như vậy.
Người ta nhìn thấy bố bé Trần Trung Lương hơi đỏ mặt đứng dậy, bước đi thẹn thò, lúc đi còn không cẩn thận va vào băng ghế dự bị bằng sắt, xin lỗi rồi nối tiến lên bục phát biểu.
“Hì..hì…” anh ta cười thẹn, mắt vẫn không dám nhìn thẳng những vị phụ huynh ngồi dưới.
“học sinh Trần Trung Lương là học trò có thành tích tốt nhất trong lớp chúng ta, môn Toán em luôn đứng đầu lớp. Em là học sinh rất chăm chỉ, chưa bao giờ đi muộn, cũng rất hòa đồng với những bạn khác trong lớp. Chúng ta cùng lặng im nghe kinh nghiệm dạy con của bố bạn Trần Trung Lương nhé”, cô giáo nói.
“Kinh… kinh nghiệm tôi không dám nói là mình có. Tôi chỉ là thích xem con làm bài tập, mỗi ngày đi làm về tôi đều ngồi bên cạnh con xem con làm bài tập”. Cha Trần Trung Lương dừng lại, nhìn cô giáo, cô giáo chỉ mỉm cười nói anh tiếp.
“Kinh… kinh nghiệm tôi không dám nói là mình có. Tôi chỉ là thích xem con làm bài tập, mỗi ngày đi làm về tôi đều ngồi bên cạnh con xem con làm bài tập”. “Một ngày nọ, con trai tôi hỏi: ‘Bố ơi, bố ngày nào cũng ngồi xem con làm bài tập, bố có hiểu gì không?’”. Tôi nói: “Nếu con trai của bố làm rất nhanh còn xoay xoay bút thì bố biết đề bài này dễ, nếu con trai của bố bật quạt, uống nước thì bố biết đề bài này không dễ nhằn”.
Lớp học lặng im một cách kỳ lạ, người ta còn nghe rõ được tiếng kim đồng hồ xoay trên tường, ngoài cửa sổ phụ huynh của các lớp khác cũng đến đứng ngoài nghe.
“Tôi làm việc ở công trường xây dựng, ngày nào cũng bận rộn với sỏi đá, xi măng, nói là dạy chắc tôi không có thời kì dạy nó, chỉ là tôi và con thường hay trò chuyện với nhau. Khi tôi về nhà, làm các công việc nhà, con trai cũng thường hay kể chuyện cho tôi nghe.”
“Tôi nói: Con trai, con có muốn giống giám đốc, suốt ngày được đi ra nước ngoài không?”. Con trai tôi nói muốn. Tôi liền nói thế thì con phải học thật giỏi. Con trai tôi gật đầu.
Tôi chỉ vào tòa nhà mà đội chúng tôi tự tay xây dựng nên, hỏi con: “Con trai, con có muốn sống trong những tòa nhà cao, rộng và đẹp đẽ không?”. Con trai tôi gật đầu. Tôi liền nói thế thì con phải học thật giỏi.
Nhìn thấy trên đường có những chiếc ô tô dài, đen, bóng nhoáng, chạy tốc độ rất nhanh, tôi lại hỏi con trai mình, con có muốn có một chiếc ô tô dài, bóng như vậy không? Con trai tôi gật đầu. Tôi liền nói thế thì con phải học thật giỏi.
Tôi làm việc ở công trường xây dựng, ngày nào cũng bận rộn với sỏi đá, xi măng, nói là dạy chắc tôi không có thời kì dạy nó, chỉ là tôi và con thường hay nói chuyện với nhau.
Tôi chưa từng được đi học, chữ cũng không biết viết, cũng không biết thế nà đạo lý dạy con, chỉ có thể những lúc làm ở công trường nhìn thấy cái gì về nhà lại chuyện trò với con, nhìn thấy con trai gật đầu, tôi rất vui, xoa đầu con trai.
Con trai rất thích ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi làm cái này cái nọ, trò chuyện với tôi. đôi khi nó mang cho tôi cốc nước. Tôi rất ít cho con trai tiền tiêu vặt thành ra mà con trai tôi không biết lên mạng cũng không có tiền chơi game online, hay mua đồ ăn vặt. thời kì nhàn rỗi có thể làm việc nhà, thỉnh thoảng còn biết giúp tôi giặt áo xống.
Những người làm thuê nhân xây dựng như chúng tôi, tứ hải là nhà, công trường ở đâu nhà tôi ở đó, nói về kinh nghiệm tôi không có kinh nghiệm gì cả. Tôi chỉ là thích chuyện trò với con, thích xoa đầu con, thích nhìn nó làm bài tập, thích hỏi con cái này cái kia… Thật sự rất cảm ơn nhà trường, đã dạy bảo con tôi tốt như vậy, dạy nó biết hiểu chuyện, nghe lời và lễ phép, các thầy cô, thật vất vả quá”.
Nói xong những lời này anh hướng về phía cô giáo cúi đầu cảm ơn, sau đó hướng về phía các vị phụ huynh ở dưới cúi đầu.
Lời kết:
Đây là bài viết khiến người đọc cảm động và phải suy ngẫm. Tại sao anh thợ nghèo không biết chữ lại có thể dạy được đứa con học giỏi, chăm ngoan như thế? Từ việc anh sẵn lòng trò chuyện với con mỗi khi có thời kì đến hành động cúi đầu cảm ơn cô giáo, trọng người đã cho con trai mình tri thức có thể nhìn ra đáp án. dạy bảo một đứa trẻ nhất thiết phải dạy nó nên người, làm một người có đạo đức, sau đó mới là thu hoạch tri thức.
0 Comments: