Tôi cố ý rình xem dép của mình tại sao lại biến mất, nhưng hôm thì ngủ quên, hôm thì dép được trả lại khi tôi không hay biết…
Tôi là một đứa không mê tín và cũng không sợ ma, nhưng dạo này cuộc sống của tôi không ổn lắm chị em ạ. Vợ chồng tôi thuê một căn chung cư mini rất đẹp ở ngay quận trung tâm, chủ nhà dễ thương mà xung quanh ngõ cũng yên tĩnh, lại có một cái hồ nhỏ xinh xinh ngay trước cửa nhà nên 4 năm nay chúng tôi không có ý định chuyển đi đâu cả.
Phòng chúng tôi ở trên tầng 5, lãi được cái ban công rộng hơn các phòng bên dưới một chút. Chị chủ thiết kế riêng cho phòng tôi một cái giàn để cây hoa giấy trên sân thượng có thể mọc lan xuống, chồng tôi uốn cây cắt cành hì hụi mất cả tháng, giờ phòng ngủ của tôi đã có view nhìn xuống hồ khá chill với những bông hoa đỏ cam rỡ.
Hàng xóm chung nhà cũng rất thân thiện, toàn các bạn đi học đi làm rất có tinh thần. Chưa ai kêu mất trộm mất trộm cái gì, trái lại hi hữu chúng tôi gõ cửa biếu nhau ít quà bánh hoa quả, nói chung là cuộc sống trong căn chung cư mini này rất vui.
Tôi có nuôi một bé chó cảnh giống Corgi, phòng đối diện thì nuôi một bé phốc sóc, gần như chiều nào chúng tôi cũng cho chúng đi dạo quanh hồ cùng nhau, hoặc lên sân thượng tắm nắng.
Cuối tuần đẹp giời tôi hay rủ mấy bạn chung nhà làm tiệc nướng BBQ, thế là chị chủ đầu tư luôn cho cái bếp nướng than cực xịn.
Đấy, cứ nghĩ là mình may mắn kiếm được chỗ ở trong mơ giữa Hà Nội xô bồ đắt đỏ nên tôi vui lắm, suốt ngày khoe nhà cửa nọ kia dù chỉ là phòng đi thuê rộng mỗi 30m2.
Bạn bè tôi nhiều đứa ao ước lắm, cứ dặn nếu có người trong nhà chuyển đi thì mách chúng nó chuyển đến, chứ nhiều chỗ thuê vừa đắt vừa chẳng ra gì. Tôi cũng ậm ừ để đó vì mãi chả thấy ai chuyển đi.
Đang thái hoà là vậy, đột 2 tuần nay tôi phát hiện dép guốc của mình cứ thiếu thiếu. Tôi mua một cái giá gỗ để giày dép 2 vợ chồng riêng dưới tầng 1 cho tiện lấy, bao năm qua chả có ai đụng vào, nhưng đột nhiên dạo này tôi bị mất mỗi ngày 1 đôi.
Tôi nhắn nhe hỏi trong group nhà chung thì ai cũng sửng sốt nói không biết, tôi xin chị chủ nhà xem camera thì chị nói không phát hiện ra ai.
Thế là tôi cảm thấy lo sợ, bảo chồng rằng hay nhà có thứ gì đó lạ lùng mình không nhìn thấy. Anh mắng tôi là thần hồn nát thần tính, não cá vàng nên có khi tôi xỏ dép guốc xong để đâu không nhớ. nhưng mà tôi đếm rất kỹ mình có 8 đôi hết thảy, mỗi sáng đi làm dùng 1 đôi, thế thì 1 đôi nữa đi đâu mà đếm chỉ có 6 đôi nhỉ?!?
Tôi ngồi rình ở tầng 2 xem có ai lén chôm dép từ giá của mình không, nhưng thật kỳ lạ cứ ngồi một lúc là ngủ gật, hoặc mải buôn dưa với phòng cô bé tầng 2 nên quên cả mục đích “canh trộm”, hôm thì buồn đi vệ sinh leo lên phòng xong đi xuống đếm lại thấy đủ giày dép.
Mà trộm cũng không trộm cắp hẳn, 1-2 hôm là trả lại đồ lên giá khiến tôi không hiểu mục đích của thủ phạm là gì. Nếu là chị em thì mọi người có thấy sợ không?
Thế là tôi bàn với chồng quyết định chuyển nhà đi chỗ khác. Tiếc cái phòng này thật đấy, nhưng tôi không muốn chung sống với thứ gì đó kỳ lạ trong nhà. Xem phim kinh dị nhiều nên tôi cứ hình dung ra mấy cảnh giống như ma giấu đồ, chồng tôi cũng không thể tìm ra ai lấy trộm dép vợ nên đành chuẩn bị kiếm nhà khác chuyển sang
Tôi đã báo chị chủ nhà rằng hết tháng sẽ dọn đi, chị buồn lắm nhưng biết lý do nên cũng đành.
Vợ chồng tôi rậm rịch gom đồ cho kịp ngày chuyển, nhưng hôm qua vô tình tôi đã phát hiện ra “thủ phạm” ăn cắp dép rồi các mẹ ạ! Đó chính là cô bé sinh viên ở tầng 2 mà tôi hay nói chuyện thân thiết!
Đêm muộn lúc 1h tôi xách rác xuống nhà đi đổ, bỗng nhìn thấy cái bóng đen đen nhón nhén đi dưới thang, tôi vội gọi chồng đi theo rình.
Nhìn qua khe lan can tầng 2, tôi thấy cô bé ấy đứng trước giá dép của tôi rồi suy nghĩ như kiểu chọn xem đi đôi nào. Bảo sao camera cũng không phát hiện ra, cô bé này cố tình chọn đêm khuya khi đèn tắt hết. Nó cũng rất khôn lanh tính hạnh cẩn thận, luôn để xe máy của nó chắn trước giá dép của tôi, thế nên nó lụi hụi lấy hay trả dép đều rất khó phát hiện!
Cô bé giấu đôi guốc màu kem vào trong áo rồi nhẹ nhàng bước lên. Đợi nó mở cửa phòng, vợ chồng tôi liền bắt quả tang luôn. Nó sợ Hạt giống an tâm hãi chắp tay xin lỗi, nhưng tôi chỉ muốn biết vì sao nó làm như vậy.
Hóa ra nó giấu một thằng con trai ở trong phòng, chính là tình nhân của nó, vì không muốn đóng thêm tiền nhà nên 2 đứa nó mới dấm dúi không cho ai biết. Thằng kia chê nó ăn mặc nhà quê, nhưng cả 2 đứa đều không có tiền sắm đồ sang chảnh, mỗi ngày gặp tôi con bé đều ganh tị thầm trong lòng vì tôi có nhiều đồ đẹp, dép guốc cũng toàn đắt tiền.
Thế rồi thằng kia xui con bé cố tình lấy cắp, “mượn” giày dép của tôi để đi chơi, chụp ảnh sống ảo làm màu trên mạng, xong rình lúc cả nhà đi ngủ để trả lại.
Kể lại chuyện cho chị chủ nhà, chị khuyên tôi tha cho 2 đứa ấy, chúng nó mới 20 tuổi nên cũng suy nghĩ dại dột.
Tôi thì ghét trộm cắp ăn trộm lắm, tuy chúng nó không có gan lấy hẳn nhưng cũng là “mượn không xin phép”, có nên tha cho nó không hả mọi người?
0 Comments: